Ocean Blog

Một chút bay bổng

Date

Cậu bé ngồi trên lưng trâu dắt nó ra giữa cánh đồng. Cậu cảm thấy mệt, cậu ngước mặt lên nhìn vào khoảng trời bao la, bát ngát.
 
“Rồi một ngày mình sẽ bay được. Lên phía trên kia. Mình sẽ như những chú chim thỏa sức mình vung cánh giữa khoảng trời xanh đó.”
 
Cậu cứ nhìn, tưởng tượng và bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
 
Trâu cậu ăn lúa nhà người ta. Họ gọi cậu dậy, cậu bị la quá trời. Nhưng mà dẫu sao cậu cũng đã có một giấc mơ thật đẹp.
 
Giấc mơ với cậu không phải là “mơ” như người ta định nghĩa. Bởi cậu biết rằng mình sẽ đi ngủ và mơ những giấc mơ đẹp. Cậu nói nó là một chốn phiêu lưu của cậu.
 
Cậu nghĩ bây giờ chưa được bay trên bầu trời thì đã sao. Cậu có thể bay trong giấc mơ. Còn bên ngoài này trong khi tìm cách thực hiện điều đó, cậu có thể thử.
 
Vậy là nhiều ngày liền cậu dang đôi tay mình ra rồi quay lên quay xuống. Cậu đang làm một bộ động cơ cánh quạt cho riêng mình.
Tay cậu đau, cậu dừng lại, rồi cậu lại thử.
 
Tự nhiên cậu bật cười. Thú vị thiệt. Cậu đang làm những điều điên khùng nhưng mà nó khiến cậu vui. Có lẽ 20 năm sau cậu mới hiểu rằng tại sao những người mà họ gọi là tâm trí không bình thường nhưng họ lại cười nhiều như thế.
 
Rồi cậu lớn lên. Hành vi của cậu thay đổi dần theo từng độ tuổi.
 
Cậu không quay mòng mòng đôi tay của mình nữa. Cậu thích ngắm nhìn bầu trời hơn. Nơi đó có sao trời, mây bay, những đàn chim bay lượn. Và rồi cậu nhìn thấy những con chim sắt khổng lồ.
 
Đó là khoảnh khắc mà cậu nhận ra. Có rất nhiều cách để mình có thể bay.
 
Cậu thầm nghĩ rồi một ngày mình có thể được ngồi trên những con chim sắt đó.
Cuối cùng cậu cũng có thể làm như vậy thật. Đó là năm cậu 17 tuổi.
Cậu vui mừng khôn xiết.
 
“Tao đã cưỡi được trên lưng mày.”
 
Ngồi trên con chim sắt. Nhìn qua đôi mắt của nó. Cậu lại nhìn thấy khoảng không vô tận ở phía trên.
 
Mình đang ở trên trời như người ta hay nói rồi. Vậy bên ngoài kia là gì nhỉ?
 
Cậu chỉ nhìn thấy một khoảng không vô tận. Mắt của cậu chẳng thể nhìn tới dù cậu có đang ở trên độ cao hơn 10.000m. Đôi tai cậu cảm thấy bị ù. Chắc đây là hậu quả của việc leo lên tới tận trên này.
 
“Lưng con chim này khác hẳn con trâu hồi xưa nhà mình.”
 
Cậu vẫn nhìn vào khoảng không kia. Người ta nói với cậu rằng bên ngoài đó là vũ trụ.
 
Nơi mà chúng ta chẳng biết gì cả. Trong lòng cậu nảy sinh tính hiếu kì, cậu tự hỏi mình có thể ra ngoài kia không?
 
Có lẽ là không nên như vậy. Được voi lại đòi tiên rồi. Mình đã ở trên lưng con chim sắt, ngoài kia mình sẽ tìm cách khác.
 
Rồi cứ thế thời gian lại trôi đi. Chẳng mấy chốc cậu đã đi qua 1/4 chặng của cuộc đời.
Bây giờ cậu không còn mơ nhiều như trước kia nữa. Môi trường cậu thay đổi. Đôi khi có muốn tìm về những nơi xưa chốn cũ cậu cũng chẳng thể tìm thấy. Cậu nghe người ta hay phàn nàn với nhau rằng cuộc sống bây giờ khắc nghiệt quá.
 
Cậu thấy cũng đúng. Cuộc sống như một quả cầu tuyết đang lăn mỗi lúc một nhanh. Kéo theo cậu và bao người đôi khi muốn dừng lại cũng chẳng thể.
 
Bây giờ cậu bị gắn với công việc, với những việc cần làm vì là người cậu phải có trách nhiệm. Cậu vẫn làm. Nhưng đôi khi cậu cảm thấy mệt mỏi. Cậu lại cố gắng tìm về với những giấc mơ trước kia.
 
Cậu lại nhớ tới vũ trụ. Nơi mà cậu từng rất muốn tới.
 
Mình ra ngoài đó bằng cách nào. Cậu nghĩ.
Có rất nhiều cách mà. Hiện tại mình có thể suy nghĩ về nó, lâu lâu tìm những tài liệu về nó, đưa nó vào trong cuộc sống của mình.”
Cậu đã làm vậy thiệt. Từng mảnh bí ẩn về vũ trụ được gắn lên trong bức tranh của cuộc đời cậu.
 
Mỗi ngày với cậu là một cơ hội để được biết thêm, hiểu thêm về thế giới ngoài kia.
 
Rồi khi viết tới đây. Những dòng này, cậu lại đặt câu hỏi rằng: Thực ra thì cậu cũng đang đứng trong vũ trụ, là một phần của nó, dẫu cậu có nhỏ bé tới nhường nào. Trái Đất này vẫn là một nơi mà có thể là rất nhiều những hành tinh có sự sống khác đang muốn tìm tới.
 
Cậu thấy rằng nơi đây cũng là một bí ẩn. Cậu muốn tìm hiểu về nó hơn, quan sát những gì đã diễn ra xung quanh cậu. Nó chính là vũ trụ đấy. Thực tại nơi cậu sống chính là những gì cậu có thể làm bây giờ
 
gdpr-image
This website uses cookies to improve your experience. By using this website you agree to our Data Protection Policy.
Read more