Ocean Blog

Hãy sống cuộc sống của mình
Hãy sống cuộc sống của mình

Date

Khi em hỏi tôi:
 
“Động lực nào khiến anh vẫn tiếp tục làm những điều anh đang làm, giữ những điều anh nên giữ và có thể mỉm cười với những thứ đó.”
 
Tôi thì đang làm việc, cũng chẳng thể nghe rõ từng câu từng chữ, có thể đoạn trên là tôi thêm bớt một chút, nhưng đại loại ý em là như vậy. Em thấy mình dễ từ bỏ nên em muốn hỏi tôi có thể hướng dẫn em không
.
Tôi bảo rằng: Em phải yêu thích những gì em đang làm thì em mới có thể mỉm cười với nó.
Dường như em không hiểu tôi. Câu chuyện chỉ dừng lại ở đó. Cho tới hôm nay sau một vài Km chạy bộ, tôi đi bộ về nhà. Một thoáng suy nghĩ miên man hiện lên trong đầu tôi.
 
“Còn tôi thì sao, tại sao tôi lại từ bỏ. Từng bỏ học chật vật 2 năm lớp 10. Bao nhiêu thỏa hiệp trong cuộc sống. Tôi có đủ tư cách để mà thể hiện chút giáo điều với em không?”
 
Đôi lúc tôi muốn nói với em rằng thực sự những gì em biết chỉ là vẻ bề ngoài. Giống như bảng tin Facebook mà em thích hoạt động trên đó. Dường như mọi người chỉ đưa những gì đẹp đẽ nhất sau khi qua một phần mềm chỉnh sửa lên để lưu giữ, chia sẻ và kết nối với bạn bè. Nhưng điều đó vô tình lại khiến em nghĩ rằng chúng là tất cả những gì mà người khác đang sống.
 
Có những thói quen xấu, những việc làm mà lúc bình tâm như thế này suy nghĩ lại tôi chẳng dám tin nổi là mình đã làm. Tôi thắng được một trận nhưng đồng thời cũng thua rất nhiều trước đó.
 
Bề ngoài em thấy những kết quả mà họ đạt được, những bức ảnh khoe doanh số mà họ đăng lên, chiếc xe mà họ mới mua, những cuộc vui mà họ đang hưởng thụ nhưng đó cũng chỉ là 1 phần rất nhỏ của bức tranh về cuộc đời họ.
 
Tôi chắc là may mắn hơn em, em mới những ngày đầu trải nghiệm ngôi trường mà người ta gọi là trường đời. Tôi sớm hơn một chút, đi làm và từ lập từ sớm, tôi biết rằng bức tranh còn có hai mặt.
 
Những gì tôi nghĩ rằng mình sẽ làm, tôi cố gắng thật bình tĩnh để suy xét chúng. Tôi sẽ được cái này nhưng đổi lại tôi sẽ mất gì. Với chiếc xe, tôi sẽ hãnh diện hơn một chút, có cái để che nắng che mưa, có thể đi chơi xa mà không cần mua vé xe.
 
Còn nửa bên kia tôi thấy rằng mình sẽ mất đi một khoản mà tôi đã tiết kiệm rất lâu , mất đi chi phí để chăm sóc nó, bảo hiểm cho nó. Cùng với tất cả những nổi lo toan đi kèm khi mà mức sống tăng lên, rủi ro cũng từ đó tăng lên. Tôi phải lo nhiều hơn, lo cho tôi, còn lo cho nó nữa. Nhưng suy đi nghĩ lại, rất nhiều khi tôi chẳng thể lý trí được như thế. Tôi cũng hành động theo cảm tính là phần nhiều.
 
Gần 2 năm nay tôi không sử dụng Facebook. Thời gian tôi lên Facebook chắc chỉ để đăng một vài bài bán hàng. Đa phần sử dụng messeger để trả lời tin nhắn khách hàng. Bởi tôi thấy rằng internet vô tình khiến cuộc sống tôi rất dễ nhiễu động. Giống như sóng ngoài biển khơi, hết đợi này đổ vào rồi tới đợt khác. Hết suy nghĩ của người này, rồi tới ý kiến của người kia. Mọi phong cách sống, triết lý cứ va chạm vào nhau. Đôi lúc tôi vô tình bị cuốn quay trở lại cái vòng xoáy này. Tôi vội vàng tìm cách đưa mình thoát ra với rất nhiều mâu thuẫn dữ dội.
 
Người này cuộc sống thú vị quá mình cũng muốn như thế, người kia có việc này tiềm năng quá mình có thể học, nơi này đẹp quá mình cũng muốn đi,… Đó là suy nghĩ của tôi vào những lúc bị cuốn đi như thế. Người ta gọi nó là FOMO, sân si còn tôi nghĩ rằng cũng có thể gọi nó là trải nghiệm ảo.
 
Bởi họ chỉ đưa lên đó những gì hào nhoáng, những kết quả thành công làm tôi hay em cũng tưởng rằng tất cả thật dễ dàng với họ. Đôi lúc điều này còn khiến tôi tưởng rằng mình thật thất bại chẳng được như thế.
 
Còn nhớ em và tôi từng có một vài ngày cùng nhau chạy bộ. Em hỏi tôi rằng tại sao tôi chạy được như vậy. Tôi có mệt không? Lúc đó thì câu trả lời của tôi chưa rõ ràng. Nhưng tôi chắc chắn rằng tôi cũng mệt như là em, chúng chỉ đỡ hơn đôi chút bởi những xớ cơ rắn chắc đã hình thành trên đôi chân. Tôi không biết nó hình thành tựa khi nào nhưng tôi biết điều gì tạo nên nó.
 
Có thể kể tới việc ăn uống có phần khắt khe với đồ ăn không lành mạnh, dậy sớm mỗi ngày, tập luyện đều đặn và luôn tìm cách để giữ tinh thần của mình ổn định. Đó là những gì tôi có thể dễ dàng kể em nghe. Nhưng còn nửa bên kia đó là rất nhiều ngày tôi bỏ cuộc, muốn dừng lại, thỏa hiệp với bản thân rồi lại tự dằn vặt mình sao dễ dàng quên đi quá trình mình đã cố gắng như vậy. Đôi lúc tôi vẫn ăn những đồ ăn mà tôi từng rất thích, uống những gì mà lúc nhỏ hễ có tiền là tôi sẽ đi mua và dành rất nhiều thời gian cho một vài thứ tiêu khiển vẫn đeo bám tới bây giờ. Tôi cứ làm lại rồi làm lại nữa, cứ như vậy cho tới bây giờ. Vẫn là quá trình ấy. Thất bại rồi lại thành công.
 
Giống như một cuộc chiến, hay bộ phim người ta thích xem vì nó có hai phía đối diện với nhau, có mâu thuẫn nổ ra, có động lực, sức mạnh để vượt qua. Cạnh tranh trong kinh doanh cũng vậy. Thiện và ác cứ thế song hành, ngày và đêm, tốt và xấu. Tôi nghĩ rằng chúng thật thú vị. Chẳng phải cuộc sống sẽ nhàm chán lắm hay sao nếu như không có điều gì xảy ra. Từ những tranh cãi, bất đồng mà con người mới đạt được nhiều thành tựu vĩ đại như thế.
 
Đừng sợ bởi vì ngày hôm nay em chưa làm được những gì em nên làm. Mặc kệ người khác đang làm gì và cố cho em xem điều gì. Họ không phải là em, em cũng chẳng phải là họ. Tôi cũng chẳng phải là em. Nên đừng nhìn tôi, đừng nhìn người khác. Nhìn vào chính những gì em đang trải nghiệm, em đang sống cuộc sống của em, em đang nạp năng lượng cho cơ thể em, em đang khám phá thế giới theo góc nhìn của em.
 
Vậy em sẽ biết rốt cuộc thì mình nên làm điều gì mà tốt cho bản thân mình. Hôm nay em trải nghiêm được điều gì, ngày mai thì sao, một năm sau thế nào. Chẳng ai có thể gây áp lực lên em bởi chính em mới sống cuộc sống của mình. Em có thất bại thì người buồn đầu tiên cũng là em, em có té thì người đau cũng là em, đói thì cái bụng trên cơ thể của em sẽ phản ứng. Vậy thì người khác có điều gì mà lại có thể ảnh hưởng tới em.
 
Hãy sống cuộc sống của mình!
gdpr-image
This website uses cookies to improve your experience. By using this website you agree to our Data Protection Policy.
Read more