Ocean Blog

Chuyện thiếu tiền hàng bún
Chuyện thiếu tiền hàng bún

Date

CHUYỆN TÔI THIẾU TIỀN HÀNG BÚN VÀ CÂU HỎI BAO GIỜ MẸ MUA ĐƯỢC NHÀ
 
Một sáng hôm nọ tôi bị thiếu 5k để trả tiền bún bò. Không phải vì tôi quên đem tiền, mà là tôi không có đủ tiền. Bình thường tôi chỉ phải trả 35k. Hôm nay là 40k. Vì lẽ đó tôi phải mượn tiền đứa bạn. Tôi đã thành người đi vay của bạn tôi. Đây cũng là cách tôi vay mượn để chi tiêu.
Hình thức tín dụng cũng như chính đứa bạn của tôi. Nó có đủ thông tin về tôi nên rõ ràng việc cho tôi mượn tiền chi tiêu thoải mái rồi thanh toán sau là chuyện nó “có thể” và đặc biệt nó còn mời rất nhiều người nên mượn tiền của nó. Bởi vì quen biết nên nó không tính tiền lãi. Nó chỉ thu tôi một chút phí duy trì mối quan hệ bạn bè theo năm.
 
Quay lại chuyện tô bún bò. Sau khi được bạn cho mượn 5k tôi đã trả cho cô bán bún. Tôi thấy cũng bình thường. Chỉ ngang cốc trà đá hoặc phí gửi xe vincom thôi mà. Nhưng hôm nay nhiều chuyện nên tôi hỏi cô vài câu:
 
– Hôm nay bún bò có gì mới hả cô?
– Không con à. Bên hàng thịt bò nó tăng giá chút vì có đàn bò bị bệnh ý con.
– Dạ cô. Con cũng thấy tô bún không có nhiều hơn.
 
Sau đó tôi đi về. Trong lòng thử làm vài phép tính cơ bản hồi cấp 2 tôi được học.
5000 đồng so với mức thu nhập 10Tr/1 Tháng thì quá nhỏ. Không đáng là bao.
5000 đồng so với 35.000 thì sao nhỉ?
Ồ. KHOẢNG HƠN 14%
Tôi thì rất hiếm khi mua những thứ có giá trị cao nhưng còn những thực phẩm hằng ngày thì tôi bắt buộc phải mua chúng. Tôi là một người khá keo kiệt. Chỉ chi tiêu cho những gì mình bắt buộc phải mua.
 
Giả sử một năm bún bò chỉ tăng giá một lần. Tôi phải trả thêm 14%. Vậy nó có ảnh hưởng gì tới tương lai của tôi không.
6 Năm trước mức lương cơ bản của tôi khi đi làm công nhân là 10k/1 Giờ.
Bây giờ ở Lotte, CGV và nhiều nơi thì khoảng 25k/1 Giờ.
Sau 6 năm mức lương của tôi đã tăng lên 150%.
Còn tô bún bò tăng 14 x 6 = 84%
Tôi vẫn ổn nếu chỉ ăn mình bún bò trong suốt 6 năm đó. Tuy nhiên. Tôi là người khá thích chi tiêu. Đặc biệt khi mà xã hội luôn kích thích tôi nên tiêu dùng để có cuộc sống tốt đẹp hơn. Tiêu dùng sẽ giúp kinh tế tăng trưởng. Vì thế ngoài bún bò tôi còn ăn mì, cơm, gà, thịt, rau và đôi khi tôi cũng cần có những bộ quần áo mới, một chuyến đi du lịch hay xem phim chẳng hạn.
 
Cũng như tô bún bò. Tất cả những nhu cầu khác của tôi cũng được tăng giá lên chút. Khoảng 5-10%. Tôi không dám cộng tất cả những thứ này.
 
Còn nhớ 6 năm trước tôi chỉ cần tiết kiệm khoảng 1 tháng là đủ mua chiếc điện thoại Nokia bằng bạn bằng bè, có thể chơi game, lướt Facebook. Với tôi khi đó cũng không cần thiết phải có điện thoại. Vì mọi người cũng đâu có sử dụng chúng quá nhiều.
 
Nhưng bây giờ. Tôi được kết nối internet, tôi lên mạng, tiếp xúc với những người khác rồi tôi thấy rằng mình cần phải mua những chiếc điện thoại cho bằng bạn bằng bè. Tôi đã giúp doanh số của Iphone lúc nào cũng cao chót vót. Tôi thường tiết kiệm 3-4 tháng để sở hữu chúng. Và không như chiếc điện thoại chỉ cần vài tính năng mấy năm trước. Chiếc này chạy theo trào lưu nên mỗi năm mất tới nửa giá.
 
Rõ ràng chỉ sau 6 năm số tiền mà tôi phải bỏ ra để sở hữu những gì tôi cần: Thực phẩm, quần áo, sức khỏe đã tăng lên đáng kể. Đồng thời những nhu cầu khác cũng được đẩy lên. Nhu cầu thể hiện bản thân qua những sản phẩm giới hạn, hàng hiệu, nhu cầu được bảo vệ qua những gói bảo hiểm sức khỏe, bảo hiểm xã hội, nhu cầu học tập qua rất nhiều khóa học online, học thêm, trung tâm,…
 
Có lẽ mức lương của tôi tăng lên gấp 3 cũng không thể nào đủ để cho tôi chi tiêu cho những nhu cầu này.
 
Tôi đặt câu hỏi này với nhiều người. Họ sẽ trả lời rằng. Vậy thì bạn đừng chi tiêu. Có ai ép bạn đâu. Quả thật họ nói có lí.
Ngoại trừ luôn có một con khỉ phía sau cứ thúc dục tôi phải chi tiêu. Nào là từ phương tiện truyền thông, mạng xã hội, bạn bè, tới những gói khuyến mãi hấp dẫn, lời mời chào đăng ký và hứa hẹn về cuộc sống tốt đẹp hơn.
Thật khó mà từ chối.
 
Họ hay nói rằng. Cứ chi tiêu đi. Cả thế giới phát triển rồi bạn sẽ được đứng trên vai người khổng lồ.
 
Tuy nhiên tôi lại thấy có rất nhiều dịch vụ hiện tại chỉ dành cho khách VIP. Và số hàng chờ ở những nơi bình dân, giá rẻ vẫn như ngày nào kéo dài dành cho những con người với mức lương ít ỏi.
 
Tôi lại đặt phép tính một lần nữa. Bởi vì mẹ tôi thuộc thế hệ như rất nhiều người xa quê hương lên thành phố kiếm tiền. Họ đều mong có một ngôi nhà, một công việc ổn định, cuộc sống ấm no.
 

Vậy mất bao lâu để mẹ tôi mua được một căn nhà?

 
Giả sử bây giờ có ai tốt bụng cho mẹ tôi tăng lương lên 20tr/1 tháng. Vậy thì 1 năm khoảng 240tr. 10 Năm là khoảng 2 tỷ 4 nếu mẹ chẳng hề chi tiêu gì.
 
Tôi hỏi cậu tôi xem giá đất, giá nguyên vật liệu, giá dịch vụ 10 năm qua có tăng không? Cậu tôi hay bảo rằng cứ mua đất đi. Mua rồi để đó kiểu gì cũng tăng giá.
Đúng là thế thật. Và rất nhiều người cũng như cậu cháu tôi là chọn mua đất để đầu tư. Đó là cách gọi của cậu. Còn tôi vẫn thiên gọi nó là một sự đầu cơ hơn.
 
Bởi vì đầu tư. Phải tạo ra giá trị cho người khác và từ đó thu về lợi nhuận. Giống như đầu tư vào một công ty. Họ có nguồn tiền để chi tiêu, tuyển dụng, marketing và phát triển. Họ làm ăn có lời rồi tôi sẽ thu về lợi nhuận. Đây là kiểu win – win.
 
Nhưng đầu cơ thì sao. Mảnh đất vẫn nằm đó. Rất nhiều nơi chẳng bao giờ được đụng tới. Sau 10 năm nó còn chẳng tạo ra bất kì công ăn việc nào, giá trị nào. Nhưng bằng cách đầu tư thật nhiều, càng nhiều người mua thì giá nhà đất cũng tăng cao. Tạo ra một lượng cầu ảo. Tôi thấy điều này khá giống với thị trường Crypto hiện tại nơi mà sẽ có một bên thanh khoản cho người khác. win – lose.
 
Dân số Việt Nam năm 2011 là 88,8 triệu người. Dự kiến đạt 99,3 triệu người vào đầu năm 2023. Vậy có phải trong 10 năm đó đã có hơn 10 triệu ngôi nhà được xây để ở không?
 
Không. Đó là những dự án lớn, chung cư, căn hộ, mặt bằng kinh doanh. Và giá để sở hữu những mái nhà này luôn tăng trưởng cao bằng tổng thu nhập trong suốt 10 năm dòng không chi tiêu gì của mẹ tôi.
Một câu chuyện mà chúng ta thường gặp sau nhiều năm làm việc mệt mỏi:
 
“Chúng ta chưa kịp mua nhà thì chúng ta đã già.”
 
Nhiều người làm mấy chục năm trời. Thậm chí đã rất già rồi mà vẫn không nơi nương náu.
 
Nhiều người sẽ bảo rằng bởi vì họ là những người không giỏi tài chính, không biết cách làm ăn. Nhưng môi trường, hoàn cảnh có sức ảnh hưởng lớn hơn bạn tưởng rất nhiều. Chẳng may bạn sinh ra không may mắn thì đã khó cho bạn rồi. Đặc biệt rằng luật chơi của cuộc đời lại được xây dựng nên từ những cuộc nói chuyện của những người giàu với nhau.
 
Từ lúc có dịch tới giờ. Tôi còn học được thêm một điều rằng. Khủng khoảng không phải ai cũng ghét như bạn nghĩ. Có rất nhiều người rất thích khủng hoảng.
 
Đa số mọi người sở hữu tiền bạc và gửi ngân hàng. Khi khủng hoảng xảy ra. Giá trị của đồng tiền họ sở hữu bị mất đi. Hãy nghĩ về đồng 1000 của 10 năm trước. Và bây giờ. Xem giá trị của nó đã mất 10.000% hay chưa. Nếu 10 năm trước bạn có thể dùng 1000đ của mình mua bánh kẹo trước cổng trường cấp 2 của mình. Thì bây giờ bạn có thể không?
Đúng vậy. Đồng tiền càng được in ra nhiều để giải cứu những cuộc khủng hoảng, xã hội càng loạn thì tiền bạc càng mất giá trị. Mà người nghèo thì được mấy người có đủ tiền sỡ hữu những tài sản vật chất có thể tăng trưởng.
Chiếc xe máy họ đi làm sẽ mất giá, chiếc điện thoại họ xài, những thứ họ sở hữu để chi trả hằng ngày sẽ mất giá. Và họ thậm chí còn mất cả công việc khi xảy ra khủng hoảng. Nếu họ không làm trong những công ty nhà nước thì việc có lương hưu của họ cũng chẳng thể nào đảm bảo.
 
Nhưng còn những ai thích khủng khoảng. Đó là những người có thể nhân cơ hội này để tích trữ của cải cho riêng mình. Khi mà những người kia đang vận lộn tìm cách để sống sót, có cái ăn cái mặc thì sổ đỏ của người khác liên tục được cấp thêm, ngân hàng cũng đặc biệt thích thu về những nguồn tài sản từ những công ty phá sản với giá cực rẻ. Và việc của họ có thể chỉ là giữ và bán ra khi mà cơn khủng hoảng đã qua đi.
Bất kì cuộc khủng hoảng nào cũng từ rất nhiều phi vụ phỉnh phờ được giở trò. Nếu đọc Triết, học lý thuyết về kinh tế thì bạn nên nhớ rằng. Chúng chỉ vận hành được khi mà chúng ta là một bộ máy. Chúng ta làm những gì chúng ta nên làm. Nhưng bởi vì chúng ta là con người có cảm xúc, bị ảnh hưởng từ người khác, hành động vì lợi ích cá nhân nên bức tranh mà chúng ta thường thấy nó chỉ có một bề nổi là như thế. Còn bên dưới là một mê cung hỗn loạn.
 
Nhắc lại câu chuyện tô bún bò. Nó cũng là một phi vụ nhỏ của ai đó. Chỉ là một cốc trà đá hoặc tiền gửi xe. Nhưng hãy đặt câu hỏi về 10 năm sau bạn sẽ thấy chúng chẳng hề đơn giản như vậy.
 
Chỉ từ tô bún bò bạn có thể thấy rõ một vấn đề rất lớn của xã hội vẫn chưa có lời giải. Còn chúng ta có thể làm gì kia chứ?
 
À về câu hỏi bao giờ mẹ tôi mua được nhà thì bà sẽ không bao giờ có thể mua được nhà.
gdpr-image
This website uses cookies to improve your experience. By using this website you agree to our Data Protection Policy.
Read more